Jealousy (Lòng Đố Kỵ)

 choTính đố kỵ, ganh ghét từ xa xưa đã có. Trong truyện “Tam quốc diễn nghĩa” Chu Du vì ghen tức Gia Cát Lượng tài trí hơn mình đã bao lần can tâm hãm hại mà không được, cuối cùng vì uất hận hộc máu mồm mà chết. Đó chính là một điển hình về lòng ganh ghét, đố kỵ.
Người ta hay so sánh mình với những người cùng môi trường như mình, chẳng hạn như: Bạn cùng lớp, đồng nghiệp cùng cơ quan, hàng xóm láng giềng, thâm chí anh, chị, em ruột thịt trong nhà… đối với những người càng ở gần, càng nhiều quan hệ càng dễ nảy sinh ra lòng ganh tỵ. Nếu phát hiện ra những người quen biết xung quanh mình có một vài mặt nào đó hơn mình thì thường cảm thấy trong lòng mình kém vui, sốt ruột, lo lắng, buồn bã, xấu hổ, lặng thinh, ngờ vực… rồi thì bực bội, căm ghét, thấy mình bị xúc phạm, muốn trả thù… Tất cả các tâm trạng đó tổng hợp lại thành một trạng thái tâm lý phức tạp, khó lý giải. Đó chính là tính ganh ghét, đố kỵ.  Tôi cũng thế thôi, mới bước chân vào nghề giáo được vài năm nay, tuy không phải đứng bục như kiểu giáo viên chính quy tại một đơn vị sự nghiệp công lập nào đó hay một trung tâm nào đó (vì nghề giáo viên với tôi chỉ là nghề tay trái, vì yêu mến ngôn ngữ nên mới theo đuổi nó) nhưng cũng bị cái thói ganh ghét, đố kỵ ấy làm cho điên đảo vì mang cái tiếng "cướp trò nhà người ta". Nhưng kỳ thực đâu có muốn thế, tôi cũng chẳng đến từng nhà trò mà thôi thúc chúng đi học tôi, chẳng qua tôi cũng chỉ có dăm ba lớp học, rồi học trò nhà người ta lại cứ đến xin học chỗ tôi mà thôi. Đời là thế, khi việc của mình bất thành, thì quay sang so sánh, ganh ghét người khác! Suy cho cùng cũng chỉ vì hai chữ "lợi ích". Thật tội nghiệp :(
Ganh ghét và đố kỵ hầu như thể hiện ở mọi nơi, mọi lúc, mọi lĩnh vực và mọi mặt trong cuộc sống. Dễ nhận thấy nhất là khi ai đó có thành tích, địa vị, vinh dự, chuyên môn, bằng cấp, của cải, nhân duyên, gia đình hạnh phúc, thành đạt là nảy sinh ganh ghét, đố kỵ… Có người thể hiện lòng ganh ghét, đố kỵ ra ngoài, nhưng có người lại “chôn kín” ở trong lòng. @@ Nhưng dù bất cứ hình thức nào, lòng ganh ghét, đố kỵ đều ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống và công việc.
Dường như người ta cảm thấy dễ chịu hơn khi được nghe rằng, cái anh giàu nhất phố ấy thực ra chỉ là kẻ trọc phú, học chưa hết cấp ba, thua mình hẳn 2 cái bằng.  Việc chứng kiến thành công của người khác, sự vượt trội của người khác so với mình là điều khốn khổ, hoặc ít ra là "sự lấn cấn khó chịu không dễ gọi tên" đối với không ít người Việt.  Dù người ta vẫn cố che giấu, hoặc không tự thừa nhận điều đó, ngay cả với chính mình, nhưng điều đó đôi khi vẫn vô tình lộ ra trong những cuộc nói chuyện hay cảm xúc thường ngày...
Buôn chuyện về người khác cũng là thói thường của người đời, trong đó chuyện về những người giàu, người có chức sắc, có quyền lực nổi trội trong cộng đồng được quan tâm cũng là đương nhiên. Thế nhưng chắc chắn người ta sẽ hào hứng tham gia hơn nếu ai đó tiết lộ một bí mật rằng, cái ông tổng giám đốc ấy, hóa ra chưa có bằng cấp ba đâu cô ạ, hoặc ông ta làm tiền thì giỏi nhưng thực ra trình độ văn hóa cực thấp hay nó leo lên được vị trí đó chẳng qua cũng là con nhà ông này, bà nọ, chạy trọt tiền của mà lên. Nhiều người sẽ cảm thấy thư thái với ý nghĩa, trọc phú ấy mà, mình ít tiền nhưng mình có học hơn nhiều. Sẽ chẳng mấy ai tin rằng người khác thành công là do thực lực của họ hay ít ra họ có chút may mắn hơn mình. Khổ nỗi là, ở đời, người ta lại còn ganh ghét, đố kỵ nhau vì cái người khác may mắn hơn mình, thật không thể hiểu nổi.
Các đấng mày râu là người cảm nhận rõ nhất thói GATO của phụ nữ với những người đồng giới. Mỗi lần cánh đàn ông  khen ngợi một cô gái đẹp nào đó là chị em xung quanh rất hiếm khi hưởng ứng. Hoặc họ im lặng với vẻ mặt có phần bất mãn, hoặc cười nhẹ như ngầm gửi một thông điệp rằng các anh đúng là bị cái đẹp làm cho mờ mắt nên không thấy được những cái tầm thường của con bé đó
"Hoặc họ nói thẳng rằng, ối giời, nó chỉ được mỗi cái đẹp thôi, làm việc chán bỏ xừ. Ô hay, chỉ là khen cô ấy đẹp chứ có khen cô ấy giỏi đâu nhỉ, sao phải nhiệt tình thông báo cho tôi về điểm yếu của cô ta thế nhỉ, cứ như sợ tôi hiểu lầm rằng cô gái ấy là một nữ thần hoàn hảo ấy".
Điều đó lâu nay vẫn được coi như một trong những bí quyết sống vui, thậm chí được in trong sách vở, rằng khi bạn nản lòng vì mình không may mắn, hãy vui lên khi biết đầy người còn khổ hơn ta, chứ không phải là nhìn vào người người sướng hơn ta mà tự nhủ, yên tâm đi, người ta sướng được thì mình cũng sướng được. Phải chăng thích có người kém thua mình là phần bản ngã xấu xí mà ai cũng có?
Vì cuộc đời bất công với ta ở điểm này nhưng sẽ cho ta lợi thế ở cái khác. Sống bình thản thôi, phải cạnh tranh nhưng là lành mạnh để mà vươn lên, để mà phấn đấu, nhưng tuyệt đối đừng đố kỵ vì khi ấy phần "người" trong ta đã hoàn toàn biến mất!!!
<St>

Comments




When Lynk pose